Trọng Hoa

 

 

Tác giả : Âm Sí Thịnh

Edit : Thạch Họa Lam

Beta : Du

===o0o===

Thể loại tự biên tự diễn : Chủ công / Niên hạ thâm tàng bất lộ không biết đại trí giả ngu hay đại ngu giả trí bình phàm số nhọ – công x Mỹ anh tuấn siêu cường tâm ngoan thủ lạt đế vương – thụ / Phụ tử văn / Siêu cấp ngược công / HE

Lam : Mình không thích phụ tử văn, mình chỉ thích Trong Hoa của Âm Sí Thịnh.

===o0o===

|Tiết tử|

 

Đây là một mảnh đất trù phú, sau khi hoàng đế của họ đánh đuổi xong quân ngoại tộc xâm lược, tương lai của họ tươi sáng vô cùng, sẽ không còn chiến loạn, không còn phải mất đi người thân, họ được mang đến một mảnh đất phì nhiêu màu mỡ, cày cấy rồi thu hoạch, chàng trai cường tráng nắm tay cô gái yểu điệu, mục đồng cưỡi trâu dạo chơi trên cánh đồng, dưới ánh hoàng hôn bảng lảng lượn lờ khói bếp.

“Cẩu Thặng, về nhà ăn cơm.” Không biết tiếng vọng ra từ nhà nào, khiến Trọng Hoa đang co người lơ mơ chợt bừng tỉnh.

Cuống quýt chạy đến bên giường, thầm giận mình sao lại ngủ quên đi mất, thay chiếc khăn đã ấm trên đầu mẹ, ra giếng giặt  rồi lại đặt nó lên trán bà.

Người mẹ trên giường ước chừng mới ba mươi tuổi, kỳ thực ra trông cũng chỉ hai mươi mấy, nhưng mái tóc bạc trắng trên đầu lại rất không phù hợp, bởi vì mặc kệ nàng ba mươi cũng được, hai mươi cũng thế, cho dù bốn mươi năm mươi tuổi cũng không thể bạc đến mức này, màu trắng kia tinh khiết tựa như khi vừa sinh ra đã vậy, mà sự thực đúng là như thế, không phải yêu ma, không phải thần tiên, có người nói vì kiếp trước sầu đau quá nhiều nên kiếp này mới mang theo sầu của kiếp trước mà chuyển thế.

Có điều Trọng Hoa cũng không hiểu điều đó, trong mắt em, mẹ của mình chỉ không giống mẹ của Cẩu Thặng, Hắc Tử, Đại Ngưu mà thôi, mà cũng chỉ có tóc là không giống, huống chi mẹ của Trọng Hoa mỗi khi ra ngoài luôn dùng một mảnh vải bố quấn tóc lại, thế là chẳng thấy có gì khác biệt hết, à không, vẫn có cái khác, mẹ mình đẹp hơn mẹ người khác rất nhiều, Trọng Hoa nghĩ thầm.

Nàng nhíu mày từ từ tỉnh lại, bàn tay giăng đầy chai sạn yêu thương vuốt ve mái tóc rối loạn của con trai.

Mở miệng cố nói lại chỉ có thể phát ra những âm thanh mông lung khản đặc, ánh mắt ảm đạm xuống, nàng quên mất mình không nói được, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo lắng của con liền lập tức mỉm cười trấn an, mẹ không sao, không cần lo lắng. Hiểu ý bà, Trọng Hoa nhẹ nhõm thở phào.

Mẹ đột nhiên bị bệnh khiến Trọng Hoa bé nhỏ vô cùng sợ hãi.

Nàng vuốt ve gò má gầy yếu của con, dù sao vẫn chỉ là đứa bé sáu tuổi, nếu mình thực sự mất đi nó biết phải làm sao bây giờ ?

À phải, cậu bé dường như nhớ ra điều gì, chạy vội đến cái bếp bằng đất nung đặt kế bên giường, mở nắp chiếc nồi đặt trên bếp, cẩn thận múc canh ra chiếc bát sứ, trong bát nước lõng bõng nổi lềnh bềnh vài miếng rau dại, lại lấy thêm mấy mẩu khoai lang còn ấm rồi mới quay lại bên giường.

Người mẹ thấy con mình ngoan ngoãn như vậy, trong lòng quặn đau, nếu như không vì những chuyện xảy ra ngày đó, đứa nhỏ này đúng ra đã có được đãi ngộ tôn quý nhất, hưởng thụ cuộc sống xa hoa nhất chứ không phải như bây giờ, cơm không đủ no áo không đủ ấm.

Ăn xong cơm chiều, đợi mẫu thân ngủ rồi, Trọng Hoa mới nhẹ tay nhẹ chân bước ra khỏi nhà, gọi là nhà, chẳng qua chỉ là mấy lớp cỏ tranh, gió lùa không chỗ chắn, chỉ cần một chút mưa, em và mẹ cũng phải cùng nhau co ro một góc nhà, cho nên em rất ghét trời mưa, nhưng nếu trời không mưa thì hoa màu sẽ chết khát, Trọng Hoa còn nhớ năm kia chỉ vì khô hạn mà phải chịu đói khát, mẹ nói khi đó em chỉ còn da bọc xương, phải nhờ vào rễ cỏ mới miễn cưỡng sống sót, cái này không tốt cái kia cũng không tốt làm bóng dáng nho nhỏ co mình buồn rầu một phen, thôi thì phó mặc cho ông trời vậy, dù sao em cũng chẳng thể bảo ổng làm thế nọ làm thế kia được, cùng lắm thì đợi sau mưa có thể đi bắt bìm bịp nướng ăn, cũng coi như bồi thường.

Đem mẻ khoai đang phơi nắng thu vào nhà, bảo quản cẩn thận, mùa đông phải dựa vào đó mà qua, mai phải nhớ ra đào nốt chỗ khoai còn lại trên ruộng, tranh thủ thời tiết tốt còn phơi khô cất mới dễ.

Thế này cũng có cái tốt, thu được không ít khoai lang, chắc đủ để bình yên vượt qua đông năm nay rồi, không cần sợ đông này lương thực không đủ ăn, có thể đói chết trong ngày đông giá lạnh nữa.

Hơn nữa nếu còn thừa, mẹ còn có thể mang khoai khô ra nghiền thành bột, làm thành bánh khoai lang cho em, hương vị ngọt ngào kia mỗi lần nghĩ đến đều khiến em nước miếng ròng ròng.

Ước mơ của trẻ con luôn luôn rất nhỏ bé, chỉ quay quanh cuộc sống thường nhật của chính mình, ước mơ của trẻ con cũng rất dễ thỏa mãn, bởi vì yêu cầu của bé Trọng Hoa với những gia đình chỉ cần hơi dư dả một chút cũng là rất dễ đạt thành.

Nhưng ảo tưởng của Trọng Hoa lúc này lại vĩnh viễn chỉ là ảo tưởng, không còn những ngày đông khổ sở đói rét, không còn túp lều tranh một cơn gió nhẹ cũng thông thống lùa qua, lại càng không còn bánh khoai lang mà em ngày ngày chờ đợi.

“Đừng tin tưởng bất cứ kẻ nào, kể cả cha của con.” Em không ngờ mẹ em lại nói được, nhưng giờ đây em chỉ mong thà rằng mẹ em đừng nói, từng ngụm từng ngụm máu tươi trào ra nhiễm đỏ quần áo em, nóng bỏng như thiêu đốt.

Trọng Hoa thật muốn đem tất cả những thứ đỏ đỏ này đẩy ngược vào trong cơ thể mẹ, bởi vì có một thứ trực giác nói với em, mất đi những thứ này mẹ em sẽ chết, chết là gì em không rõ lắm, nhưng em vẫn rất sợ, cái sợ hãi lan tràn đột ngột thiếu chút nữa xé nát tâm can.

Có người từ bên ngoài tiến vào, quỳ gối dưới chân em.

Em bước ra khỏi nhà, trước cửa không biết từ bao giờ xuất hiện một căn phòng lớn vô cùng xinh đẹp, xung quanh được bao bọc bởi vàng bạc châu báu quý giá mà trong cả cuộc đời em, thậm chí là trong ảo tưởng cũng chưa bao giờ được thấy, Trọng Hoa được bế vào trong, đồ đạc hoa mỹ, thảm dệt bằng tơ dày rộng, đệm nằm bồng bềnh mềm mại như một đám mây, Trọng Hoa cẩn thận vuốt lên tấm vải gấm màu xanh da trời, lúc cô nương xinh đẹp nhất trong thôn xuất giá cũng từng có một dải dây cột tóc như vậy, đó là thứ quý giá nhất trong đám của hồi môn của nàng, đồn là đồ gia truyền của bà nội nàng mang theo khi được gả từ nơi khác tới đây, nghe nói giá loại vải được dệt từ tơ của băng tằm chỉ cần một sợi tơ cũng đủ để xây cả một gian nhà ở, Trọng Hoa cũng muốn có một sợi như vậy, trên tóc mẹ em đến cả một đóa hoa dại cũng không có, em tin chỉ cần buộc dải lụa quý giá đó lên tóc mẹ, mẹ nhất định sẽ rất vui, bởi vì cô nương kia khi xuất giá cũng rất vui vẻ, mọi người ai cũng chăm chăm nhìn trộm nàng, Trọng Hoa biết cái đó gọi là hâm mộ, mà em mong mẹ em cũng được như thế.

Đột nhiên căn phòng hoa mỹ đó mang theo em bay lên, Trọng Hoa chưa kịp kêu lên vì giật mình đã bị những con ngựa trắng đang tung cánh bay lượn trước mắt hút hết sự chú ý, chiếc sừng giương cao khảm rãnh xoắn như mũi khoan, dưới nắng sớm tỏa ra hào quang lóa mắt, nhẹ nhàng nện bước dẫm lên những đám mây, rực rỡ như vậy, xinh đẹp như vậy, lụa mỏng rủ quanh theo gió phiêu diêu, nhẹ nhàng như tinh linh trong cây cỏ.

Trọng Hoa xuyên qua khe rèm nhìn ra bên ngoài, xóm nhỏ nằm ngay dưới chân, là gia viên em đã trải qua sáu năm đầu đời, đám khoai khô phơi tán loạn sau này sẽ không còn ai sửa sang lại nữa.

Càng lúc càng mơ hồ, đến khi chỉ còn là một chấm đen mờ mịt, cuối cùng không còn phân biệt được giữa hàng ngàn điểm đen kia cái nào là nhà em.

Hàng ngàn người quỳ gối dưới chân em, đoàn người tách làm đôi hàng phân cách bằng một dải thảm đỏ tươi, mà dải đỏ này dẫn em thẳng đến trước mặt người đàn ông gọi là ‘cha’.

Trọng Hoa nhìn người đàn ông trước mắt, người đó hoàn mỹ đến vậy, đẹp hơn bất kỳ người nào em từng gặp qua, hoàn toàn không giống với vẻ đẹp của mẹ, cũng không giống với vẻ đẹp của cô nương đẹp nhất trong thôn, em chỉ biết ngay cả giọt sương sớm mai tinh khiết nhất cũng không thể ung dung nhẹ nhàng như y, ánh trăng bạc sáng rỡ giữa đêm khuya cũng không thể rạng rỡ bằng y, sự tồn tại của y tựa như thần thánh, mày như núi xa, mắt như sông ngân hà, Trọng Hoa cuối cùng cũng ko thể rời mắt được nữa, chỉ cần cứ như vậy nhìn y, cứ thế nhìn y, cứ thế nhìn, cứ thế theo tháng năm đằng đẵng …

.

.

.

Mục lục

| 1 |  –  | 2 |